Thị trường cho du lịch Việt Nam: Lời giải còn treo(VietNamNet) - Theo định hướng của Tổng cục Du lịch, các thị trường mục tiêu của du lịch Việt Nam (Việt Nam) những năm tới lần lượt là Trung Quốc, Nhật, Hàn Quốc và ASEAN. Tổng cục "định" là vậy, nhưng các doanh nghiệp (DN) lữ hành xem chừng vẫn chưa xuôi.
Trung Quốc - Số lượng nhiều, doanh thu ít
Dân số Trung Quốc đạt mức 1,3 tỷ đã lâu. Số lượt người đi du lịch trong và ngoài nước lên đến hàng trăm triệu mỗi năm. Nhưng các nước giàu kinh nghiệm đón tiếp khách Trung Quốc đều buồn bã kết luận rằng, lợi nhuận thu được không đáng kể, do các hãng lữ hành Trung Quốc ép giá, do khách du lịch Trung Quốc chi tiêu ít, do DN của chính họ làm ăn kém.
Việt Nam là hàng xóm của Trung Quốc. Hai bên dễ dàng thông thương với nhau qua nhiều cửa, bằng đường bộ, đường biển cũng như đường không. Rõ ràng Việt Nam có nhiều điều kiện thuận lợi khi tiếp cận và khai thác thị trường này. Hiện Việt Nam cũng được các thành viên khác của ASEAN và Diễn đàn Du lịch thế giới đánh giá là nước khai thác tốt nhất thị trường du lịch Trung Quốc trong khu vực.
Tổng cục Du lịch luôn xác định Trung Quốc là một trong những thị trường trọng điểm, lâu dài của du lịch Việt Nam. Đến nay, Tổng cục đã đặt Trung Quốc là thị trường số 1, đầu bảng của thời gian tới. Trên thực tế, hiện Trung Quốc chiếm 25-30% thị phần khách du lịch đến Việt Nam mỗi năm. Khách Trung Quốc chiếm trên 90% khách quốc tế đến Lạng Sơn, trên 70% khách quốc tế đến Hải Phòng, trên 60% khách quốc tế đến Quảng Ninh. Khách sạn, nhà hàng, ôtô, tàu thuyền du lịch Quảng Ninh và một số tỉnh được xây dựng, mua sắm, hoạt động có hiệu quả phần lớn là nhờ nguồn khách này.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là hoạt động du lịch liên quan đến khách Trung Quốc của Việt Nam không tồn tại nhiều vấn đề.
Bên Trung Quốc, ngày càng có nhiều đơn vị, cá nhân kinh doanh lữ hành. Họ cạnh tranh nhau hạ giá để thu hút khách, đồng thời lại tìm mọi cách dìm giá mua tour của DN Việt Nam để ăn chênh lệch. Nhiều DN sau đó còn cố tình dây dưa, không trả nợ. Du khách Trung Quốc sang ta thì phần lớn là dân các tỉnh giáp biên, ít tiền nên mới chọn Việt Nam để "thay đổi không khí". Số khách này đông, khá dễ tính nhưng chi tiêu ít.
Tại các DN Việt Nam, tình trạng cạnh tranh, tự hạ giá, bán tư cách pháp nhân còn khá phổ biến. Các công ty lữ hành Việt Nam do tranh giành khách nên chấp nhận bán tour với giá "bèo" để rồi kiếm chút lãi từ việc giảm chất lượng, cắt xén dịch vụ và chương trình tour. Một số DN thì gần như "khoán trắng" cho các chi nhánh, văn phòng đại diện, đơn vị phụ thuộc tự khai thác, tự hạch toán, nộp khoán; thậm chí giao khoán cho tổ, nhóm, cá nhân tự tổ chức tour. Tình trạng nợ nần, chiếm dụng vốn của phía đối tác lữ hành Trung Quốc ngày càng tăng.
Kết quả là giá tour du lịch ngày càng giảm, chất lượng tour và hiệu quả dịch vụ kinh doanh dưới mức trung bình, làm ảnh hưởng đến uy tín, hình ảnh sản phẩm du lịch Việt Nam.
Về phần Tổng cục Du lịch và các Sở, báo cáo của Tổng cục cũng thừa nhận, "công tác quản lý nhà nước về loại hình du lịch này chưa sâu sát, thiếu kiểm tra thanh tra kịp thời, chậm tìm biện pháp tháo gỡ, xử lý thích hợp. Công tác nghiên cứu thị trường, quảng bá xúc tiến chuyên đề ở Trung Quốc còn yếu. Quản lý hoạt động của các DN không chặt. Thông tin không đầy đủ, không kịp thời. Chế độ báo cáo không nghiêm. Công tác đào tạo, bồi dưỡng, cấp thẻ hướng dẫn viên của ngành không theo kịp với tốc độ tăng trưởng lượng khách. Khách Trung Quốc chiếm 30% lượng khách quốc tế vào Việt Nam, trong khi đó, hướng dẫn viên tiếng Trung chỉ có 16% trong tổng số hơn 3.600 hướng dẫn viên có thẻ".
Tình trạng cục bộ, áp dụng những quy định riêng, thiếu thống nhất ở một số địa phương cũng góp phần tạo kẽ hở cho DN, cá nhân lợi dụng, đối phó. Quảng Ninh áp dụng giá sàn tính thuế là biện pháp cứng rắn và cần thiết để tránh trốn lậu thuế, khép các DN vào làm ăn có bài bản, thống kê kế toán, sổ sách rõ ràng, nhưng chỉ áp dụng ở một tỉnh, không tạo ra sự công bằng trong sân chơi chung. Lạng Sơn thu thêm trên đầu khách tại cửa khẩu là biện pháp tình thế của địa phương. Vì trong khi Lạng Sơn phải đầu tư khá nhiều thời gian, kinh phí để đón khách, thì doanh thu, lợi nhuận nộp thuế lại thuộc các tỉnh phía trong. Tuy nhiên, "sách lược" của tỉnh lại tạo lý do cho DN tìm cách cắt giảm chi phí, hạ chất lượng dịch vụ để còn có lãi đôi chút sau khi khấu trừ các khoản.
Trao đổi với VietNamNet, các hãng lữ hành "đại gia" đều nói họ ủng hộ chủ trương coi thị trường Trung Quốc là số 1 của Tổng cục Du lịch, nhưng lại tỏ ra không mặn mà lắm với thị trường này, nhất là với khách đường bộ. Lãnh đạo một công ty du lịch lớn cho rằng: "Tổng cục cần con số để báo cáo này kia. Còn chúng tôi cần thu nhập".
Ông Hồ Hùng Vân, Phó Tổng giám đốc SaigonTourist thì nói: "Nếu Tổng cục muốn chuyển hướng thì dù nhận khách đi đường bộ, chúng ta cũng phải nhận khách Trung Quốc tiêu tiền một cách hợp lý. Chúng ta không nhận khách Trung Quốc với bất cứ giá nào, với bằng giá hay thấp hơn giá thành của mình. Tôi đã nói đi nói lại điều này và tiếp tục nói trong tương lai nếu Tổng cục chưa làm việc với phía Trung Quốc. Chúng ta phải nhận khách trong tư thế người làm kinh doanh, chứ không phải nhận để làm con số".
Ông Vân cũng nói thêm: "Tôi nghĩ chúng ta rất nên tập trung khai thác khách đi đường hàng không, bằng hộ chiếu từ Thượng Hải, Bắc Kinh... Chính khách đó mới giúp chúng ta kiếm tiền vì họ có thu nhập cao nên mua giá tour tương đối cao và chịu mua sắm".
Nhưng những người Trung Quốc có tiền, chịu chi liệu có chọn Việt Nam?
Còn tiếp...
|
|